26-12-2015 19:07

Xuất phát từ đam mê, những người yêu harmonica chúng tôi đã gom góp nhau mua những cây harmonica, tập những bản nhạc và mở lớp dạy harmonica như là món quà tặng gửi đến em khiếm thị tại mái ấm Thiên Ân nhân mùa Giáng sinh 2015.

TRÚC OANH

Ngay khi vừa nhận kèn, các em đã cùng với các anh chị Dàn nhạc Harmonica Việt Nam tập chơi một bản chugging đơn giản, nhưng vui nhộn. Ảnh: Thành Chiểu

Không tìm đến những vùng xa với những em bé lấm lem bùn đất, những cô cậu đi chân trần, những nơi trẻ em co ro trong cái lạnh cao nguyên... Không quần áo, không thực phẩm, không sách vở, cũng không phải giúp đỡ bằng tiền mặt. Xuất phát từ đam mê, những người yêu harmonica chúng tôi đã gom góp nhau mua những cây harmonica, tập những bản nhạc và mở lớp dạy harmonica như là món quà tặng gửi đến em khiếm thị tại mái ấm Thiên Ân nhân mùa Giáng sinh 2015.

Lần tham gia thiện nguyện này rất đặc biệt đối với tôi. Từ khi phát động, tôi được biết là mình sẽ đến một mái ấm, nơi cưu mang các em khiếm thị. Tôi đã không chuẩn bị tinh thần trước đó vì những hình ảnh cô, cậu đẹp trai,  xinh gái, chẳng may bị khiếm thị tôi đã thấy nhiều trên phim Hàn Quốc. Nhưng tôi thật sự sốc trong những phút đầu tiên bước vào mái ấm khi nhìn những khuôn mặt chẳng may bị mù ấy. Bẩm sinh có, tai nạn có, vì bệnh mà bị mù có… Bất kể vì nguyên nhân gì, việc mất đi đôi mắt đã làm cái thần thái tự nhiên của một gương mặt không bình thường nữa.

Đặc biệt hơn, chúng tôi được chào đón rất chu đáo, có thể nói còn chu đáo hơn cả những gì chúng tôi chuẩn bị cho các bạn. Không câu nệ lễ tiết, không cầu kỳ giới thiệu từng hoàn cảnh, chúng tôi chào nhau bằng âm nhạc, làm quen nhau bằng âm nhạc, gần nhau thêm qua âm nhạc, tiếng harmonica. Các em ở đây chơi nhạc thật hay, đưa chúng tôi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Tôi vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ vì trước khi các em biểu diễn, thầy Quốc Phong – người phụ trách mái ấm đã nói với các em rằng: “Hôm nay chúng ta biểu diễn cho các ‘nghệ sĩ’ nghe đó”!

Hướng dẫn các em dò nốt trên kèn diatonic. Ảnh: Bích Thảo

Điều đặc biệt nhất với tôi có lẽ là kết quả tôi thu hoạch được qua buổi giao lưu ấy. Lần đầu tiên tôi thấy khả năng tuyệt vời của âm nhạc. Tôi đã không thấy những gương mặt ủ rũ, không nghe tiếng than thở, kể lể. Chỉ có những lời chào hân hoan vang dội, những lời chúc Giáng sinh sôi nổi, ấm nồng. Những tràng pháo tay, tiếng vỡ òa sau những tiết mục độc đáo. Và những cái nắm tay đặc biệt. Không nhìn thấy chúng tôi, cái nắm tay của các em ấy ấm, mạnh và lâu hơn bình thường. Những cái bắt tay chào tạm biệt đầy luyến lưu làm tôi nhớ mãi.

Sài Gòn cuối năm người người tất bật nhưng khi chúng tôi ngồi với nhau, dường như  “vội vã” là một thứ xa lạ. Chúng tôi đến để gửi những món quà tinh thần nhưng khi ra về chúng tôi lại phải chiêm nghiệm lại bản thân, tổ chức lại bản thân, tập cho mình “không đổ lỗi”. Cho đó rồi nhận lại ngay đó. Giáng sinh này ấm áp biết bao.

TRÚC OANH

 

MỘT SỐ HÌNH ẢNH BUỔI GIAO LƯU

Thực hiện: Thành Chiểu


 
Comment

Tên người gửi

Nội dung

 

Email
Mật khẩu
Nhớ mật khẩu

Quên mật khẩu | Đăng ký

bachmusic
songnhac


logo2018

Chủ biên: Nhà báo HOÀNG MẠNH HÀ

Hội đồng cố vấn:  TS NGUYỄN BÁCH,  Nghệ sĩ  harmonica THẾ VINH, Nhạc sĩ NGUYỄN HƯƠNG THÀNH.

Bản quyền thuộc về Harmonica Việt Nam. Sử dụng nội dung từ trang web này phải ghi rõ nguồn HarmonicaVietnam.org.

Bài cộng tác xin gửi về Ban biên tập Harmonica Việt Nam. Email: harmonicavietnam@gmail.com